vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Thanh Hằng nói gì về nhân vật Kiều Thị

Bây giờ nhắc đến Thanh Hằng là người ta nhớ ngay đến Kiều Thị của Mỹ nhân kế. Trong phim Kiều Thị có nói “phụ nữ yếu đuối nhất khi yêu”, chị có đồng ý với câu thoại này? Theo chị, “yếu đuối” trong tình yêu là sự buông bỏ hay níu kéo? 

Thật ra sống trong cuộc đời ai cũng muốn được “yếu đuối” ít nhất một lần, không chỉ riêng phụ nữ mà với ai cũng vậy. Đó chính là khi chúng ta chạm đến cái ngưỡng của một tình yêu thật sự, hết mình và không toan tính.

Thanh hằng trong phim mỹ nhân kế

Sự buông bỏ hay níu kéo xảy ra khi tình yêu đó không còn vẹn nguyên cảm xúc như lúc đầu, tình cảm đã vơi đi. Khi đó, “yếu đuối” trở thành nhu nhược. Dù buông hay níu cũng chỉ là sự tiếc nuối đầy nhu nhược cho những điều đã mất đi.

 Thanh Hằng: Làm sao để quên Kiều Thị..., phim Kiều Thị là vai diễn giúp Thanh Hằng có bước tiến dài trong sự nghiệp diễn xuất Chị nam tính không chỉ trong phong cách ăn mặc mà cả tính cách. Cũng chẳng phải vô lý khi người ta từng nghĩ chị yêu cô này cô kia, rồi bây giờ lại là một Kiều Thị đầy ẩn ý trong phim my nhan ke, chị nói gì về điều này? Hình như chị không ngại dư luận?



Tôi luôn ung dung trước những lời nói ra nói vào bởi với tôi đó là những chuyện bình thường. Cá tính mỗi người mỗi khác, cũng là một chuyện đó nhưng với những người nhạy cảm, hay suy nghĩ thì nó lại trở nên “gay cấn” hơn. Nam tính giúp tôi đứng vững trước mọi chuyện.

 Bản thân tôi là phụ nữ, hơn ai hết tôi hiểu phụ nữ muốn gì và tôi làm đẹp lòng họ

- những người bạn rất thân thiết quanh tôi. Hơn nữa, sống trong môi trường này mà để lời người khác làm ảnh hưởng thì không tồn tại được đâu. Về Kiều Thị, đó chỉ là một vai diễn, không thể dùng nó mà đánh giá hay nhận định những câu chuyện ngoài đời.

Ngoài “men-lì” ra, Kiều Thị có điểm nào tương đồng với chị? 

Tôi và Kiều Thị có điểm giống nhau là luôn ít nói, thích im lặng quan sát và luôn giữ mọi thứ bên trong, sẽ thể hiện ra bên ngoài vào lúc cần thiết, đúng người, đúng việc. Nhưng tôi chẳng yếu đuối quá mức như Kiều Thị, dù cái ngưỡng yêu ai đó hết mình tôi đã chạm rồi.

 Nếu cho hạnh phúc thang điểm 10, là khi người ta viên mãn mọi điều, có thể mỉm cười ngẫm về những gì đã qua và không phải lo nghĩ về những ngày sắp tới thì chị nghĩ mình đang được điểm mấy của hạnh phúc?
 

Cảm xúc tôi luôn thay đổi thất thường, lúc lên lúc xuống. Có điểm 10 và điểm âm tôi cũng có luôn. (cười) Theo tôi cuộc sống đôi lúc cần phải như vậy để thêm màu sắc, còn trong tình cảm nó cũng giúp mình biết được mình yêu người ta nhiều hay không, và đối phương yêu mình đến mức nào…

Vì nó vô định như thế nên tôi không cho điểm về cảm xúc hay hạnh phúc. Người có cá tính mạnh như Thanh Hằng chắc không thích một cuộc sống tẻ nhạt. Nhưng chị có biết cuộc sống nhiều thăng trầm có thể làm ta mất đi nhiều thứ…? 

Cá nhân tôi chọn cách sống như vậy là vì nó đúng với con người, phù hợp với tính cách của tôi. Tôi hài lòng và không thấy mình có thiệt thòi gì. Nếu có biến cố thì đó lại chính là điều giúp ta biết cách phát huy hay hạn chế những gì cần thiết. Thăng trầm giúp tôi nghiệm ra nhiều điều, nhìn nhận được nhiều con người, sự việc… Chẳng phải rất thú vị hay sao?

 "Hạnh phúc của tôi lúc 10 điểm, lúc... xuống âm." Cái gì càng khó chị càng muốn chinh phục, vậy chị có thứ tự ưu tiên thế nào giữa tham vọng và sự thanh thản, bình yên? 

Tham vọng và bình yên là hai thái cực rõ ràng. Tôi không ưu tiên mà tôi sắp xếp cho hợp lý khi nào mình cần bình yên, khi nào cần đột phá. Tham vọng với những toan tính rất dễ làm điên đầu, còn bình yên quá sẽ gây nhàm chán, cho nên tôi phải biết cân bằng một cách hợp lý, đúng thời điểm.

 Tìm kiếm cái tên “Thanh Hằng” ra rất nhiều kết quả về váy trăm triệu, túi ngàn đô…Điều này dễ khiến người ta nghĩ ngoài tài năng, tên tuổi Thanh Hằng còn được xây dựng một phần nhờ những phụ kiện đắt giá. Chị nghĩ sao về điều này? 

Tôi bắt đầu từ thời trang và việc tôi trở thành đại diện của những nhãn hàng đắt giá cũng là chuyện bình thường. Khách hàng tìm đến mình cũng vì mình phù hợp với thương hiệu của họ. Bản thân tôi không bao giờ tự “phủ” lên mình những gì quá sức. Tôi làm mọi thứ với tiêu chí vừa đủ - hợp lý.